Quê Mình

QUÊ MÌNH

(Đăng lại)

 

Cũng đất chung trời với núi sông

Quê mình đa số sống nghề nông

Trai vùng nông nghiệp săn cơ bắp

Gái ở thị thành nở ngực mông

Nóng bỏng mê hồn dù nắng gió

Đẹp lòng duyên dáng dẫu mưa giông

Chẳng là Bao Tự, Tây Thi trước

Son phấn chưa dùng đã muốn trông.

Liêu Đình Bá

 

BÀI HỌA

 

 

TÌNH QUÊ

 

Bờ tre mái rạ cạnh dòng sông

Bến nước cây đa trải nghiệp nông

Lực lưỡng thân trai săn thịt bắp

Dịu dàng nhi nữ nở đôi mông

Rụt rè xuân chín khi mưa bão

E ấp đài tơ dẫu gió giông

Mắt biếc đăm chiêu gầy luống đợi

Đôi lời bày tỏ mãi hoài trông.

Thái Nguyên Bình

 

BÀI HỌA

 

 

NGHIỆP NHÀ NÔNG

Góp phần xây dựng với non sông

Đâu quản nhọc nhằn tớ nghiệp nông

Chăm bón lúa ngô đồng bát ngát

Xới vun khoai sắn bãi mênh mông

Chẳng e  lăn lộn khi mưa nắng

Không ngại dãi dầu lúc bão giông

Mình cứ miệt mài  năm tháng trải

Hai mùa năng xuất thỏa chờ trông!

 

 Nguyên Lịch

 

 

BÀI HỌA

QUÊ MÌNH

Quê mình cũng có núi rừng sông

Từ thuở xa xưa thạo việc Nông

Trai ở làng quê cuồn cuộn bắp

Gái nơi thành thị nở vòng mông

Hương không phai nhạt cùng mưa nắng

Sắc chẳng héo tàn với gió giông

Tài giỏi siêng năng trong mọi việc

Niềm tin hy vọng để chờ trông.

Lê Trường Hưởng

 

BÀI HỌA

 

ĐÔI LỨA NÊN DUYÊN

 

Đồng  đất  quê  mình  trải  dọc sông

Thủy triều lên xuống ngập sâu nông

Gặp  mùa   cá  đẻ   Trai  xăm  giống

Tới   vụ   cấy   cày   Gái   gập   mông

Nhộn   nhịp   câu  hò   khi   gió   lộng

Rộn ràng  tiếng trống  lúc  cơn  giông

Tình  đầu   ý  hợp   cùng  trao   mộng

Đôi  lứa   nên  duyên  thỏa  đợi  trông

Nguyễn Bình Xuyên

 

BÀI HỌA

 

GÁI  ĐẢM  TRAI  TÀI

Tìm tòi bách nghệ giúp non sông

Đã quá lâu rồi giỏi việc nông

Nhất trí hòa tâm Kinh với Thượng

Yêu đời góp sức  Thái cùng Mông

Tầm nhìn vạn nẻo qua mưa lũ

Cách nghĩ muôn chiều vượt bão giông

Gái đảm trai tài lo trách nhiệm

Sơn hà hữu sự chẳng ngồi trông

                        Trần Ngọc Bích