HỒN QUÊ

HỒN QUÊ

 

Chăm Pa Tháp Nhạn đứng trên đồi

Ngắm cảnh Đà Rằng với biển khơi

Bến thấy thuyền chờ khi vắng khách

Bờ nghe sóng vỗ nhạc không lời

Tuy Hòa dày đặc nhà chen chúc

Đất Phú phồn vinh phố chọc trời

Nghĩa nặng tình sâu người xứ Nẫu

Hồn quê ấp ủ chẳng xa rời.

 

Liêu Đình Bá

 

Bài họa

 

XỨ NẪU

Tháp Nhạn uy nghi giữa đỉnh đồi

Đà Rằng khát vọng đến trùng khơi

Đồng Cam ngọn nước reo hòa nhạc

Đà Diễn cuối sông réo rắt lời

Thành phố khang trang vươn mặt đất

Tuy Hòa xinh đẹp đứng bên trời

Kêu tên " xứ Nẫu " bao tình nghĩa

Thân thiết yêu thương chẳng thể rời.

 

Lê Trường Hưởng

 

Bài họa

 

CHẲNG THỂ RỜI

Tháp Nhạn Chăm Pa tọa đỉnh đồi

Ngắm đoàn thuyền cá vẫy ra khơi

Câu hò tạm biệt âm vang tới

Khúc hát hẹn về tiếng vọng lời

Đất Phú vươn mình nhà hướng mới

Tuy Hòa dướn sức phố lưng trời

Tình sâu "Xứ Nẫu" luôn mong đợi

Nghĩa nặng Hồn Quê chẳng thể rời

NBX

 

  HỒN QUÊ    

    HT LĐB

 Tháp Nhạn uy nghi giữa đỉnh đồi

Trầm tư năm tháng ngắm trùng khơi                                   -

Thuyền vui tấp lập khi đông khách                

 Bến lặng thinh không lúc vắng lời                   

 Chim đậu đất lành mây hóng nước

 Người trông cảnh đẹp dáng in trời                                   

Đà Giang biểu tượng tình miền Nẫu

 Nặng nghĩa Hồn Quê chẳng dễ rời

 ĐT BT 

 

Bài họa

 

XỨ NẪU

Xứ Nẫu chia hai một ngon đồi

Cù Mông đèo chạy tận trùng khơi

Vũng Rô sơn thủy phô muôn vẻ

Ghềnh Ráng cảnh quan tả vạn lời

Đá Đĩa chất chồng giăng mặt biển

Phật Đôi sừng sững đứng ngang trời

Phú Yên Bình Định đưa chân tới

Du khách say sưa chẳng muốn rời.

 

Ngô Quốc Lộc

 

Bài họa

 

TÌNH QUÊ

 

Ai mang Tháp Nhạn chất lên đồi

Để ngắm biển trời lộng thẳm khơi

Gió sớm vội vàng đâu gợi ý

Mây chiều lơ lửng chẳng ra lời

Nâng ly hạnh ngộ tươi nhân ảnh

Chấp bút tương tri sáng đất trời

Huynh đệ giao hòa tươi khúc nhạc

Dư âm còn vọng mãi không rời.

 

Khéo xây Tháp Nhạn phía cao đồi

Thắng cảnh danh lam biển lộng khơi

Nhìn kẻ trồng hoa càng háo hức

Làm thơ nhấp rượu chẳng dài lời

Câu văn khả ái rền muôn nẻo

Tiếng hát du dương vượt cả trời

Xứ Nẫu nghĩa tình bao luyến nhớ

Người người hiếu khách mấy ai rời

 

Hàn Phúc Nguyên

Ngô Quốc Lộc

Thơ họa :

              XỨ NẪU 
Xứ Nẫu chia hai một ngọn đồi 
Cù Mông đèo chạy tận trùng khơi 
Vũng Rô sơn thủy phô muôn vẻ 
Ghềnh Ráng cảnh quan tả vạn lời 
Đá Đĩa chất chồng giăng mặt biển 
Phật Đôi sừng sững đứng ngang trời 
Phú Yên Bình Định đưa chân tới 
Du khách say sưa chẳng muốn rời.
                        Ngô Quốc Lộc

Lê Trường Hưởng

Anh Liêu Đình Bá sửa giúp cho đúng:

Đồng Cam ngọn nước reo hòa nhạc 

Cảm ơn anh

Đỗ Thị Bích Thủy

HỒN QUÊ

   HỒN QUÊ    

    HT LĐB

 Tháp Nhạn uy nghi giữa đỉnh đồi

Trầm tư năm tháng ngắm trùng khơi                                   -

Thuyền vui tấp lập khi đông khách                

 Bến lặng thinh không lúc vắng lời                   

 Chim đậu đất lành mây hóng nước

 Người trông cảnh đẹp dáng in trời                                   

Đà Giang biểu tượng tình miền Nẫu

 Nặng nghĩa Hồn Quê chẳng dễ rời

 ĐT BT 

     Kính gửi anh LĐB! BT đã đến nơi đây và rất ấn tượng với vùng quê này , nay đọc bài thơ của anh xin góp họa đôi vần. Chúc anh luôn vui khỏe thơ hay. 

 

Nguyễn Bình Xuyên

Bài họa

Góp cùng anh Liêu Đình Bá bài họa

CHẲNG THỂ RỜI

Tháp Nhạn Chăm Pa tọa đỉnh đồi

Ngắm đoàn thuyền cá vẫy ra khơi

Câu hò tạm biệt âm vang tới

Khúc hát hẹn về tiếng vọng lời

Đất Phú vươn mình nhà hướng mới

Tuy Hòa dướn sức phố lưng trời

Tinh sâu "Xứ Nẫu" luôn mong đợi

Nghĩa nặng Hồn Quê chẳng thể rời

NBX

Lê Trường Hưởng

Góp bài họa với anh Liêu Đình Bá

XỨ NẪU

 

Tháp Nhạn uy nghi giữa đỉnh đồi

Đà Rằng khát vọng đến trùng khơi

Đồng Cam ngọn nước reo hòa nhạc

Đà Diễn cuối sông réo rắt lời

Thành phố khang trang vươn mặt đất

Tuy Hòa xinh đẹp đứng bên trời

Kêu tên “xứ Nẫu” bao tình nghĩa

Thân thiết yêu thương chẳng thể rời.

 

Lê Trường Hưởng